Photo by Samuel Hoang

Photo by Samuel Hoang

Họ ăn mặc sang trọng, hào nhoáng, lấp lánh. Đi ra đi vô. Nói năng cười giỡn ồn ào. Chạy qua chạy lại xếp hàng chụp hình. Ưỡn ẹo làm hàng trước những gã tây phớ lớ. Ngay bên cái bục, trên cái bục là một người đang làm nghệ thuật say mê bằng tất cả chân tình, bản lĩnh và năng lực của mình. Ngay trước mặt người hát đang phiêu ở những nốt jazz run rẩy cuối cùng. Họ là những kẻ có mặt trong quán Bún Ta hôm nay. Sự hiện diện của họ khiến tôi vô cùng khó chịu. Và bây giờ, thì họ đứng trong tư thế phẩy cái mông đầy thịt, lép tự trọng và vô văn hóa ấy vào mặt người xem, để chụp hình cô ca sĩ cũng đang làm một khán giả của Tùng Dương như bao người khác.

Giá mà tôi có một cây kim, vào lúc ấy! Nhưng thôi, tôi chẳng muốn cô ta thất thanh hét lên, hoặc bưng đít nhảy đùng đùng như con mẹ khùng, làm phá vỡ cái không gian âm nhạc mà tôi đang hạnh phúc, mà những người bạn của tôi đang thăng hoa.

Cảm ơn Tùng Dương! Không phải vì em đã hát quá số bài mà em đã hứa. Không phải vì em đã hát đến khi người ta có cảm giác như nếu hát thêm bài nữa, Tùng Dương của họ sẽ tắt tiếng ngay trong đêm nay mất thôi. Cảm ơn Dương vì đã hát, nuôi được lửa, thắp được nó cháy lên rạo rực nhất, sau khi người ta đã hơn một lần phá hỏng cái không gian của em, bằng những trò nhắng nhít lê thê, bằng những cú giật lắc hông lạc điệu của khách mời, bằng những kẻ không có tai diễn trò ruồi trước mặt em. Cảm ơn Dương vì đã để những người đến vì giọng hát của em hôm nay, thật sự thấy hạnh phúc.

Tùng Dương sinh năm 1983. Vào nghề (một cách chuyên nghiệp) cũng chỉ hơn 5 năm thôi nhỉ. Nhưng bản lĩnh của cậu lúc nào cũng khiến tôi nể phục, thật sự!

28.3.2009

60de

Hôm nay đã thử Twitter, để biết một microblogblog trend của năm 2008 là gì. Cũng đã thử luôn Facebook, sau một thời gian không thèm nhớ pass. Cuối cùng thì được vài trận cười và quyết định ở lại Facebook để diary and quiz, Blogspot để article and photo.

Sau đây là mấy cái quiz đã làm mình cười nghiêng ngả cả ngày nay.

Nghệ Danh Cải Lương Của Bạn Là Jì? quiz and the result is Mộng Tú My

Vở sở trường: ‘Lệ Tỳ Bà’. Hay gắn lông vũ thay cho lông mi. Mê bánh giò, bông mướp. Vừa thử sức trong lĩnh vực kinh doanh bằng shop áo cưới cách tân Lục Diệp Loan, toạ lạc ở huyện Nhà Bè sầm uất.

(thích tên này vì có chữ Mộng)

..

What Is Your Japanese Name? quiz and the result is if your a girl your name is:Sachiko if your a guy your name is:Sanyu

Sachiko means happiness and child so even if your not a kid you somtimes tend to act like one but its one of your best features! And Sanyu means happiness so you have a good attitude and everyone loves that about you!

(Sachiko nghe rất dễ thương)

.

How Will You Die??? quiz and the result is Murder

You will die by being stabbed by someone you thought was your soulmate…turns out not. Your body will be never seen by another living person and your death remains a mystery to police.

Tí (3/25/2009 2:45:28 PM): tí sẽ chết vì ngã ngựa

Tí (3/25/2009 2:45:32 PM): còn meg sẽ chết vì bị đâm hạ

Tí (3/25/2009 2:45:41 PM): hic

Meg (3/25/2009 2:45:49 PM): meg thấy kết quả hợp với tí

Meg (3/25/2009 2:46:03 PM): tính tí bất cẩn, té ngã ngựa cũng đúng

Meg (3/25/2009 2:46:21 PM): còn meg thì chết 1 cách bí ẩn

Meg (3/25/2009 2:46:22 PM): haha

Tí (3/25/2009 2:46:34 PM): cũng đúng

Tí (3/25/2009 2:46:36 PM): haha

Tí (3/25/2009 2:46:45 PM): ti cung nghi meg se chet 1 cach bí ẩn

Meg (3/25/2009 2:46:50 PM): haha

Meg (3/25/2009 2:47:02 PM): luc do ti nho dieu tra am tham ve cuoc doi va cai chet cua meg

Meg (3/25/2009 2:47:05 PM): roi viet sach nhe’

Tí (3/25/2009 2:55:40 PM): rùi hieu rui

Tí (3/25/2009 2:55:43 PM): meg chet truoc tí

Tí (3/25/2009 2:55:54 PM): ti cuoi ngua đi dieu tra ve cai chet cua meg

Meg (3/25/2009 2:56:03 PM): hahha

.

Chồng bạn sau này là ai ??? quiz and the result is Kim văn Tí (hình minh họa là bạn Ngọc Sơn !!! haha)

Nhỏ nhắn, xinh xắn, tuy không đẹp trai nhưng yêu những con vật dễ thương như chuột bạch, hamster.

(trời ơi, muốn nhảy lầu vì bể bụng quá)


Mỹ Sơn, 3.1.2009

Mỹ Sơn, 3.1.2009

Con có vài người bạn nam, thân và đối với con rất tốt.

Thầy bói nói.

24.3.2009

Tôi đành phải thú thật là tôi sợ 2 từ này. 2 thứ có thể triệt tiêu tất cả những gì mà một con người đang có. Cho dù bạn có làm được gì hay không làm được gì thì mọi cố gắng của bạn đều đổ sông đổ bể, đều tan tành như thủy tinh vỡ, đều là của bỏ đi.

Tại sao không mở-cho-mình thêm một cơ hội, để nhìn thấy ly nước đầy một nửa, chứ không phải ly nước đã vơi một nửa.

22.3.2009

My favorite store at Changi, Singapore

My favorite store at Changi, Singapore

Bạn lên xe, tay vẫy vẫy, miệng ngoác cười. Mình cũng từng chờ hoài cái giây phút này, trong những chuyến đi xa, một ai đó để vẫy chào.

Bạn nói đừng ra sân bay, đừng tạo cho bạn thói quen chờ đợi. Minh chưa từng được ai tập cho thói quen đó, nhưng cũng đã kịp đôi lần không thôi ngóng trông.

Những chuyến đi ấy mà. Đi để rồi trở về. Đi để rồi buồn chân. Đi để rồi thấy mình cứ thế. Cố gắng để không chờ đợi một điều gì. Ngoại trừ những chuyến đi.

19.3.2009

P.S: Fine and safe trip, my dear friend! For ur first time overseas traveling alone.

10.3.2009, Photo by Tí

10.3.2009, Photo by Tí

dd (3/14/2009 11:58:15 PM): meg tap thoi quen ngu som di meg

dd (3/14/2009 11:58:19 PM): luc nao cung thuc khuya

dd (3/14/2009 11:58:27 PM): ton hai suc khoe lam lam

Meg (3/14/2009 11:58:55 PM): hic

Meg (3/14/2009 11:58:58 PM): meg khổ lam D oi

Meg (3/14/2009 11:59:07 PM): sang mai meg phai nop bai

Meg (3/14/2009 11:59:16 PM): nen gio meg phai thuc khuya viet

dd (3/14/2009 11:59:20 PM): mai mot phai lam bai tu truoc nhieu ngay

dd (3/14/2009 11:59:27 PM): không nen de minh trong hoan canh nhu vay

dd (3/14/2009 11:59:44 PM): tat ca minh co the chu dong het

dd (3/14/2009 11:59:52 PM): cuoc song cua minh do minh quyet dinh

dd (3/15/2009 12:00:00 AM): lam dc het ah

dd (3/15/2009 12:00:02 AM): co len

dd (3/15/2009 12:00:05 AM): rang ngu som

dd (3/15/2009 12:00:10 AM): giu suc khoe

dd (3/15/2009 12:00:13 AM): thuong ban than minh

dd (3/15/2009 12:00:20 AM): moi thu tot dep moi den dc

dd (3/15/2009 12:00:24 AM): nhe chị meg

dd (3/15/2009 12:00:28 AM): dung thuc khuya nua

dd (3/15/2009 12:00:42 AM): dau oc minh tro nen mụ mị, cằn cỗi lắm

Meg (3/15/2009 12:01:37 AM): troi dat

Meg (3/15/2009 12:01:39 AM): da em nghe

Meg (3/15/2009 12:01:50 AM): bua nay dung la D đạt cảnh giới rui

Meg (3/15/2009 12:02:05 AM): noi chu meg biet, ma cu lan lua nen no moi the

Meg (3/15/2009 12:02:12 AM): tuan nao cha nhủ long phai lam som

Meg (3/15/2009 12:02:20 AM): the ma cứ thu 7 cn là chay muon chet

dd (3/15/2009 12:02:53 AM): uh, ngoai le thi kho noi

dd (3/15/2009 12:03:03 AM): thay meg hay ngu khuya va day tre qua

dd (3/15/2009 12:03:07 AM): that su la rat không nen

.

Vẫn nhớ đã từng có một cái hợp đồng ngủ trước 12 giờ ký với Cđ. Hôm nay post cái này để tự nhắc nhở. Chúc tất cả chúng ta đều thu xếp cuộc sống của mình tốt đẹp hơn! Thân ái!

From my fav window, In my fav bar, Hội An, 2.1.2009

From my fav window, In my fav bar, Hội An, 2.1.2009

Trưa nay ở bàn bên cạnh, hai người chị nói về chuyện đi hái nho, hái táo, bắt trùn ở xứ người, chuyện một cô nhà báo đã bỏ việc sang Mỹ làm nail, mỗi tháng kiếm được 3.000 USD, chuyện về một cuộc sống mới sẽ mở ra, người ta không chỉ để dành được tiền bạc mà còn tiết kiệm được thời gian. Nếu ở VN, bạn có thể mất 4 tháng để làm ra số tiền đó thì ở đằng ấy bạn chỉ cần vài tuần, dĩ nhiên với sức làm việc gấp nhiều lần ở đây. Như vậy bạn sẽ còn dư 3 tháng và cứ thế tiết kiệm dần dần để có vài năm rong ruổi cho riêng mình. Ở VN người ta không tìm đâu ra đủ thời gian và tiền bạc để làm việc đó.

Tôi không dám cắt ngang câu chuyện đầy hứng khởi của hai chị và người bạn luôn ao ước sống khác, nên tôi không kể câu chuyện có người được ở Mỹ lâu hơn mà vẫn về, vì anh ta thấy mình cần “sống” chứ không phải chỉ “lao động”. Anh ta trở về với căn bệnh viêm khớp, “thành quả” của 4 tháng lao động vất vả và thấy rằng không thể lâu hơn việc trở lại với mình.

Không phải là điều đó không thể xảy ra, tôi không biết, nhưng tôi biết chẳng có giấc mơ hồng nào còn nguyên màu giữa đời thực. Mỗi câu chuyện hầu như chỉ được tường thuật bằng bề nổi, đằng sau nó là những gai góc hay đánh đổi gì, cần có một người chân thành nhất mô tả cho bạn biết và thậm chí không chính xác bằng chính bạn trải qua nó và tự mình cảm nhận nó. Vậy nên cứ mơ ước và thực hiện, nhưng đừng đi bằng đôi mắt nhiều mộng tưởng.

Tôi quý T cũng ở điều đó. T là người luôn thực hiện bằng được những điều mình mơ ước. T đi và sống bằng bản năng của mình, làm tất cả những gì mình muốn. Cô chọn việc đi dù con đường chẳng có lấy một bóng người, và cứ đi ngay cả khi vài người có mặt trên con đường đó có thể là hiểm nguy cho cô. Do đó, T thường có những trải nghiệm độc đáo khiến tôi rất thèm thuồng. Dù vậy, đó lại không phải là cách của tôi. Tôi thích quá trình chuẩn bị như là thích hành trình của mình vậy.

12.3.2009

Cái này đã cũ, post lại chơi cho đủ bộ.

Photobucket

Đến báo giấy cũng nói ngọng!

Báo Đầu Tư số ra ngày 25.2.2009.

.

Cái này mới nà, quà 8.3 của Vietnamnet cho “ai” hem biết.

Tiến Đoàn trong mắt Sơn Hà Vietnamnet.

Photobucket

.

Photobucket

.

Culi Café (Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội). Ảnh chụp bởi 1 khách tây, đăng trên Flickr.

Photobucket

Ngắm mình dưới trăng (Vũ, 25.2.2009, Photo by Lý Võ Phú Hưng)

Ngắm mình dưới trăng (Vũ, 25.2.2009, Photo by Lý Võ Phú Hưng)

Khi Vũ của Linh Nga khép màn, thấy mình run rẩy. Ngoài do cơn xúc động thường thấy, có lẽ đó cũng là kết quả của sự thỏa mãn. Chẳng hiểu vì sao đến năm 26 tuổi, mới được đi xem một chương trình múa như thế này. Người ta vẫn cứ thường là một kẻ trễ muộn trong những mộng ước của mình.

Nếu bạn đang có con, hãy cho chúng học múa, học đàn, học vẽ, học hát, tập thể dục thể thao, hãy mua sách cho chúng đọc, hãy mở phim hoạt hình cho chúng xem. Để chúng lớn lên, không biết rồi sẽ làm gì, nhưng trước tiên đã có chốn trú ngụ của riêng mình, đã tìm được cách để thể hiện yêu thương của mình, ngoài đống lý thuyết khô khan và mớ thực tế hão huyền.

Tuần này thỏa mãn vì được thỏa mãn với 2 chương trình lớn. Nhưng tại sao ở Việt Nam, khi vỗ tay kết chương trình, chúng ta chưa đứng dậy cho một lời đáp chào trân trọng?

25.2.2009

.

ff39

Rốt cuộc cũng xem được Oscar ở 1 cái website mà phải google đến trang thứ 6 mới tìm ra. Những từ như “hoàn hảo”, “tuyệt vời”, “hay quá”… khi buột ra lời cũng cảm thấy thừa vì nói cái điều như là hiển nhiên, và đồng thời cũng cảm thấy thiếu vì như là vẫn chưa đủ về nó.

Rớt nước mắt 2 lần vì sự xúc động, trang trọng của một lễ trao giải mà năm nay đã là năm thứ 81, và dĩ nhiên không phải là lần đầu của người đang xúc động. Tất cả, từ giải ít quan trọng nhất, được xưng danh trong sự nâng niu, tôn trọng nhất của những người làm ra nó, nhắc nhở và khẳng định mỗi con người đang đứng ở đây, dù làm công việc âm thầm nhất, đích thực là một trân châu của nghệ thuật.

Còn gì để nói nữa? Còn gì để nghĩ nữa? Chẳng lẽ phải dừng lại trước khi trông người lại ngẫm đến ta?

Những bộ phim ra hồn hay một lễ trao giải đàng hoàng, cái nào cần có trước, ở Việt Nam?

23.2.2009